変なゲーム♪

変。異常な出来事,社会的な事件が起こること。政変や動乱などが発生することなど。

2017年12月

フロム・ソフトウェア宣伝担当の小倉康敬氏は、ニコニコ生放送で放送したシリーズ20周年を記念した番組「ARMORED CORE SUITE 02」にて新作への意欲を語りました。

同氏は、2017年で20周年を迎える『アーマード・コア』シリーズに対し「僕らは『AC』を作りたいと思っているし、このまま終わらせるつもりはない」と発言したことに加え、作りたいメンバーは沢山いると語ります。しかしながら、現状何もお知らせできるものがないのが申し訳ないと発言し、お知らせできる時は発表するので期待してもう少し待って欲しいと述べました。

またこの生放送では、新たにPS4向けの『アーマード・コア』20周年テーマの無料配信を12月5日から配信すると発表。さらに20周年を記念した星野康太書き下ろし楽曲付き記念映像も公開しました。

2013年に発売された『アーマード・コア ヴァーディクトデイ』以降の新作が途絶えてしまっている同シリーズですが、新たに意欲を示したためシリーズファンは今後の動向に注目です。

Mỗi lần bước vào trạm cứu hỏa, nhìn những động cơ màu đỏ nhuộm dạ quang vàng, những chiếc vòi phun nước, những đôi ủng cao su cỡ lớn và mũ bảo hiểm... là tôi lại nhớ về thời thơ ấu cùng người bố kính yêu của mình. Bố tôi đã làm việc suốt ba mươi lăm năm trong vai trò tổ trưởng tổ bảo dưỡng các dụng cụ cứu hỏa.

Ngày ấy, bố thường dẫn tôi và anh Jay đến trạm cứu hỏa chơi. Ở góc trạm cứu hỏa có một chiếc máy tự động chứa những chai Coca-Cola loại 300 ml giá một hào. Mỗi khi được theo bố đến trạm cứu hỏa, anh em tôi thích nhất là việc được mua nước ở cái máy bán hàng tự động đó.

Năm lên mười tuổi, một lần, tôi dẫn hai đứa bạn đến trạm cứu hỏa chơi. Hôm đó, trước bữa trưa, tôi đã hỏi xin bố mua ba chai Coca-Cola để đãi các bạn. Dù thoáng chút lưỡng lự nhưng cuối cùng bố cũng đồng ý và đưa cho tôi ba hào. Chúng tôi lao đến cái máy bán nước để lấy chai Coca-Cola và xem nắp chai của đứa nào sẽ có một ngôi sao lấp lánh ở trong.

Đúng là một ngày may mắn! Nắp chai của tôi có một ngôi sao. Tôi cực kỳ muốn đổi mười nắp chai có hình ngôi sao để lấy cái mũ Davy Crockett, mà lúc bấy giờ tôi đã sưu tập được bảy chiếc.

Sau đó chúng tôi cảm ơn bố rồi về nhà ăn trưa để buổi chiều còn đi bơi.

Đi bơi về, tôi nghe thấy bố mẹ đang nói chuyện ở trong nhà. Mẹ có vẻ không hài lòng về bố. Tôi còn nghe mẹ nhắc đến tên mình.

- Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa!

Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố - vẫn như mọi khi - chỉ nhún vai im lặng.

Sợ bố mẹ bát gặp mình đang nghe lén, tôi nhẹ nhàng đi về phía cầu thang rồi lên căn phòng mà năm anh em chúng tôi vẫn ngủ chung.

Khi lấy từ trong túi cái nắp chai trúng thưởng để bỏ chung nó vào với bảy cái còn lại, tôi nhận ra bố đã hy sinh cho mình nhiều đến thế nào. Tối hôm đó, tôi tự hứa với lòng: "Một ngày nào đó, nhất định con sẽ nói với bố ràng con biết sự hy sinh thầm lặng của bố trong ngày hôm nay, cũng như rất nhiều ngày khác. Và con sẽ không bao giờ quên ơn bố".

Suốt hai mươi năm, bố làm việc cật lực để nuôi sống cả gia đình. Ở tuổi năm mươi, bố lên cơn đau tim đột ngột và sau đó, ông phải nhờ đến máy trợ tim.

Một hôm, chiếc xe cũ kỹ của bố bị chết máy. Bố gọi điện nhờ tôi đưa đi tái khám theo lịch hẹn. Khi đến trạm cứu hỏa để đón bố, tôi thấy bố cùng mấy chú đồng nghiệp đang đứng ngoài sân ngắm một chiếc xe tải nhỏ. Khi hai bố con đang trầm trồ khen ngợi nó, tôi nghe thấy bố nói:

- Rồi một ngày bố sẽ mua một chiếc thế này!

Cả hai bố con cùng cười lớn. Xưa nay, bố vẫn luôn nói về những ước mơ không bao giờ đạt được của ông theo cách đó. Bồng dưng tôi thấy sống mũi của mình cay cay. Công việc làm ăn của anh em tôi tiến triển khá tốt nên tôi đã đề nghị mua tặng bố chiếc xe tải đó. Thế nhưng, bố từ chối và nói:

- Nếu bố không tự mình mua được nó thì bố có cảm giác nó không phải của bố.

Hôm đó, lúc rời khỏi phòng khám, tôi thấy gương mặt bố nhợt nhạt. Nhưng bố chỉ nhẹ nhàng nói với tôi:

- Về thôi con.

Hai bố con tôi ra về trong im lặng. Tôi chọn con đường đi ngang qua trạm cứu hỏa ữở về nhà. Bố nhìn hai bên đường rồi kể cho tôi nghe những kỷ niệm nơi mình vừa chạy ngang qua.

Tôi biết có thể bố sắp sửa đi xa.

Bố nhìn tôi, gật đầu.

Lần đầu tiên sau mười lăm năm, hai bố con tôi dừng lại ở quán kem Cabot và cùng ăn kem ốc quế. Bố nói về ngày bố ra đi, về niềm tin mà ông đặt nơi anh em chúng tôi. Bố bảo ràng bố không sợ chết mà chỉ sợ phải xa mẹ. Bố lo mẹ sẽ cô đơn trong những tháng ngày còn lại. Tôi nghẹn ngào trước tình yêu bố dành cho mẹ.

Bố bắt tôi không được nói với bất kỳ ai về cái chết đang lơ lửng trên đầu bố. Tôi đồng ý, dù biết rằng đó là bí mật khó khăn nhất mà tôi phải giữ kín trong đời.

FinalFantasy14 RMT

Người mẹ mắt đẫm lệ vội ngước mặt lên trần nhà, mím chặt môi cố ngăn nước mắt chảy xuống, hai tay nắm chặt lấy đôi vai bé nhỏ của con đẩy mạnh thằng bé ra.

- Mẹ ...không.. yêu con... không muốn thấy con ở đây nữa...vì thế, hãy đến sống với bà Ba đi..Con nghe rõ chưa.

- Con không muốn...Cậu bé ôm chặt lấy mẹ. Người mẹ đẩy phách con ra khiến thằng bé ngã sấp ra nhà.

- Không muốn cũng phải đi.

- Con ghét mẹ...nó khóc tức tưởi, nhổm dậy bỏ chạy ra ngoài đúng lúc bà Ba to béo, cầm nón bước vào. Người mẹ nhìn theo con ngã quỵ xuống đất nức nở khóc.

- Mẹ xin lỗi..mẹ xin lỗi con..

Bà Ba vội đỡ chị ngồi lên giường.

- Sao chị phải làm như thế, tội cho thằng nhỏ lắm, nó mới 5 tuổi thôi mà..

Chị nắm chặt tay bà Ba khẩn thiết cầu xin.

- Xin bà...hãy chăm sóc nó giùm cháu. Xin bà....chị khóc nức lên.

- Được rồi... yên tâm đi...bà Ba vỗ về an ủi người mẹ bất hạnh mà không hay nước mắt mình đã chảy ra từ lúc nào.

***

- Đi thôi con.

Bà Ba dắt tay cậu bé ra ngoài. Nó đi được vài bước cố dừng lại ngước nhìn vào trong căn nhà lá xập xệ để ngóng xem mẹ có chạy ra giữ mình lại nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng nói nào vang lên. Cậu rớt nước mắt, ngậm ngùi bước theo bà Ba.

Bên trong nhà, chị đứng núp gần cửa sổ, lén nhìn con rồi khụy xuống đất, tay đấm đấm vào ngực khóc không thành tiếng. Bên ngoài, bầu trời u ám, những hàng cây đã nhuốm màu vàng úa, cậu bé lặng lẽ bước đi đôi mắt buồn như muốn nhuộm đen bầu trời. Chợt cậu dừng lại nhăn nhó.

- Con buồn tè.

- Vậy con đứng đây tè cũng được.

- Không. Cậu ôm quần nhăn nhúm.

- Bé tí mà đã biết xấu hổ hả. Bà Ba bật cười. - Con ra sau gốc cây đằng kia đi.

Thằng bé chạy vội ra, chiếc bóng khuất dần sau thân cây. Bà nhìn theo mỉm cười chợt giật mình có chuông điện thoại reo.

- Alo. ừ! Đang trên đường về đây...tội nghiệp mẹ con nó quá!..ừ! biết sao bây giờ, mẹ nó ung thư sắp chết rồi, sống được bao lâu đâu mà hai mẹ con lại chia ly. Chắc là nó đau khổ ...bà giật mình, chiếc điện thoại rớt xuống, thằng bé không biết đứng đây lúc nào, nó nhìn bà mắt ngân ngấn lệ rồi quay lưng chạy đi. Bà định chạy theo nhưng quyết định dừng lại, đưa mắt dõi theo bóng nó khuất dần sau hàng cây, khóe miệng mỉm cười.

***

Chị nằm khóc ngất bên cửa, nhìn mái nhà rách rưới loang lổ từng đốm ánh sáng yếu ớt chiếu rọi vào nhà như tang thương. Vốn là một cô gái xinh đẹp, được nhiều chàng trai bản theo đuổi nhưng cô lại đem lòng và dâng hiến cho người con trai miền xuôi lên trên bản để xây dựng công trình công cộng. Bao nhiêu yêu thương, bao hy vọng đều bị vùi dập khi người đó về xuôi mà không một lần gặp lại. Đau đớn và thất vọng nhưng trái ngọt duy nhất người đó để lại chính là đứa con của hai người. Ngày nó chào đời xen lẫn sự hạnh phúc nhưng cũng đầy cay đắng khi cô bị gia đình, bản làng ghét bỏ và xua đuổi. Cô ôm nó và rời đến đây sống khi nhận được sự giúp đỡ của bà Ba, một người họ hàng xa nhưng tốt bụng. Năm năm qua hai mẹ con đã nương tựa vào nhau mà sống giữa sự ghẻ lạnh của mọi người. Từ khi sinh ra, nó chưa nhận được sự yêu thương nào của người cha cũng như của gia đình cô. Vậy mà giờ đây nó phải sống bơ vơ một mình mà không có mẹ nữa sao. Không được, chị không can tâm, không can tâm một chút nào. - Lạy trời! Nếu trời có mắt thì xin hãy để con được sống, để con được chăm sóc và nuôi dưỡng đứa con của mình. Nó còn quá bé, làm ơn! Chị nức lên từng cơn, tiếng khóc cứ ứ ư tại cổ họng vì không còn sức để bật ra thành tiếng.

- Mẹ ơi!

- Con!..con ơi! Chị òa khóc, ánh mắt mở to và bật dậy ôm chầm lấy nó.

- Con muốn ở với mẹ, ở với mẹ cơ. Xin mẹ đừng bắt con sống ở nhà bà Ba. Con xin mẹ đó. Thằng bé ôm ghì lấy cổ mẹ gào xin.

- Phải làm sao đây con? Chị khóc nấc lên. Để nó đi cùng bà Ba chị đau xé từng khúc ruột. Nhưng nếu để nó ở đây thì sau này khi chị chết ai sẽ nuôi nó. Nó còn quá bé để có thể hiểu được điều đó. - Đến cuối tuần, cuối tuần được chứ? Chị cố nín khóc nhìn đứa bé dứt khoát.

- Mãi mãi cơ. Thằng bé vẫn ghì chặt mẹ mếu máo.

- Con không muốn mẹ khỏi bệnh sao?

- Có chứ ạ. Thằng bé nín khóc và gương mặt tỏ ra vui mừng.

- Vậy con ở tạm với bà Ba vài ngày thôi để mẹ đi chữa bệnh. Mẹ chữa khỏi rồi sẽ đến đó đón con. Đồng ý với mẹ nhé.

- Dạ. Thằng bé suy nghĩ một lát rồi gật đầu. - Vậy con ở với mẹ đến cuối tuần. Thằng bé tỏ ra bằng lòng rồi nằm gọn vào lòng mẹ. Chị vuốt tóc nó âu yếm. Chỉ đến cuối tuần thôi mà. Chị cố dằn lòng mình khi chính chị cũng không thể rời khỏi con.

***

Ngôi nhà của chị nằm chênh vênh trên một sườn núi và lọt thỏm giữa những ngọn đồi núi trùng điệp trông đến hiu quạnh. Tội nghiệp thằng bé, dù mới 5 tuổi nhưng nó dà dặn hơi với lứa tuổi của mình. Biết mẹ ốm đau và thường xuyên phải nằm vật vã trên giường nên nó luôn phải tự làm mọi việc một mình từ vê sinh cá nhân đến lau người và cơm nước cho mẹ. Ngày hôm nay cũng như mọi ngày khi chứng kiến mẹ lên cơn đau vật vã nó phải ngồi bên túc trực xoa tay, lau mồ hôi giúp mẹ. Mẹ nó chắc đau lắm nhưng luôn nghiến răng nhẫn nhịn và nở nụ cười gượng gạo nhìn nó. - Mẹ không sao, con đi nấu cơm đi. Thằng bé vội cầm chiếc giá thủng chạy lại chiếc chum, lạch cạch mở nắp, vét vét vài nhát được lưng bò gạo.

- Hết gạo rồi con?

- Còn tí tí.

- Thế nay nấu cháo đi, cho nước đầy nồi...hụ...hụ... Chị ho sặc sụa.

- Vâng. Cậu nhảy chân sáo đi ra ngoài, bất ngờ chiếc giá gạo rơi xuống đất gạo bắn tung tóe.

- Con cẩn thận...hụ..hụ

Cậu bé nhìn mẹ gãi đầu cười trừ rồi vơ hết chỗ gạo đó vào giá và đến chỗ chiếc giếng. Nó tung chiếc gàu rất mạnh khiến vài giọt nước bắn lên đập vào mặt nó thì thích thú cười ré lên. Bữa cơm của hai mẹ con hôm nay chỉ có hai bát cháo loãng, Nó cẩn thận múc từng thìa cháo nhỏ đút vào miệng mẹ. - Nóng không mẹ?

Mẹ nó lắc đầu nhưng nó vẫn không yên tâm. Những thìa sau nó khẽ thổi phù phù thìa cháo trước khi đưa vào mồm mẹ. Chị nhìn con cười âu yếm bỗng cơn ho sặc sụa lại vang lên làm cho những hạt cháo bắn tung tóe ra ngoài. Nó vội vỗ lưng, xoa nhẹ từ trên xuống rồi lấy nước cho chị uống. - Ổn..ổn rồi con. Con ăn cháo đi không nguội. Nó nghe lời mẹ bê bát cháo lên và húp xụp xụp vài nhát hết nhẵn bát cháo rồi lè lưỡi liếm những giọt cháo cuối cùng. - Mai kia đến nhà bà Ba ở tha hồ nhiều gạo trắng ăn con nhé. Chị dụ dỗ thằng bé nhưng nó chẳng thích thú tẹo nào. - Nhưng con thích ăn cùng mẹ cơ. Chị nhìn nó chết lặng. Ngoài trời sấm chớp ầm ầm, mưa rít từng cơn, gió ào ào như muốn thổi bay mái nhà lá của hai mẹ con. Thằng bé loay hoay đưa bát , nồi, xoong hấng nước dột vào nhà hết chỗ này sang chỗ kia, nước bắn ướt hết mặt và người. Chị ngồi co ro một góc ho sù sụ, nhìn con vật lộn một mình mà thấy mắt cay cay.

- Kệ nó đi con, lại đây. Chị đưa tay lôi thằng bé vào lòng hôn hít khắp mặt. Cơn ho vang lên, mồ hôi vã ra, gân mặt nổi hết lên, chị lấy khăn che kín miệng, thằng bé lo lắng ôm chặt lấy mẹ.

- Mẹ không sao. Chị giấu chiếc khăn đẫm máu và ôm chặt con vào lòng, chị lo sợ không biết mình có thể trụ được đến lúc cuối tuần hay không? Một cảm giác sợ hãi chạy dọc khắp cơ thể. Chị nhắm nghiền mắt cầu xin -Nếu không thể cho tôi sống thì làm ơn hãy để thằng bé rời khỏi đây trước khi tôi đi. Làm ơn! Bên ngoài cơn cứ xối xả, gió ầm ầm đập vào cánh phát ra tiếng kêu rợn người.

***

Cuối cùng cái ngày nó sợ nhất cũng đến. Như đã đồng ý với mẹ, nó sẽ đi đến nhà bà Ba vào ngày hôm nay. Nó sợ sệt chỉ luống cuống ở trong bếp đun nước cho mẹ nó. Thỉnh thoảng nó nhìn ra ngoài cổng và thầm cầu nguyện bà Ba sẽ không đến. Nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của mẹ nó liền chạy lên. - Con chuẩn bị quần áo hết chưa?

- Rồi ạ. Nó buồn rầu đáp.

- Bà Ba chắc đến muộn, đêm hôm qua mưa to thế không biết có lên được đây không nữa. Mẹ nó ngóng ra ngoài lo lắng. Nó nghe thế thì mừng thầm.

Cả ngày không thấy bà Ba đến nó sung sướng hát víu von trong miệng và chạy quanh sân mặc cho cái rét thấu da thấu thịt trên vùng cao. Mẹ nhìn nó vui chơi thì vừa mừng lại vừa lo. Nghe tiếng ho dữ từng cơn của mẹ, nó liền xuống bếp cẩn thận bê chiếc châụ than đặt dưới gầm giường, khẽ cúi xuống lấy thanh sắt gợt lên và đưa mồm ghé xuống thổi vù vù. Chậu than đỏ rực, hơi ấm bao trùm quanh nhà. Nhìn mặt thằng bé lấm lem nhọ than khiến chị phá lên cười. Cu cậu cũng nhìn mẹ cười khanh khách. Vừa nô nghịch một hồi bụng nó sôi lên ùng ục vì đói. Bữa tối của hai mẹ con hôm nay chỉ có mấy củ khoai lang trừ bữa nhưng sao nó thấy ngon và ấm áp đến vậy.

- Mẹ có quà này cho con. Chị dừng ăn và nhìn con âu yếm

- Thật ạ?

- Ừ.

- Hoan hô. Nó reo lên sung sướng.

Chị cầm nắm giấy, đặt lồng vào nhau, cúi xuống gầm giường chọn những mẩu than đã gần tắt chỉ còn hơi ấm ấm, bỏ vào giấy rồi gói kín, xoắn lại như chiếc kem ốc quế đưa cho con.

- Con cầm chạy vòng vòng quanh sân xem.

- Vâng. Thằng bé chạy quanh sân mấy vòng, gió thổi làm hơi than hồng lên, cháy qua giấy tỏa ra những tia hồng bắn ra xung quanh như pháo hoa, nó reo lên thích thú.- A! pháo hoa nè, thích quá mẹ ơi! Ánh sáng và nụ cười giòn tan của nó như xua tan màn đêm đen tối. Chịnhìn nó cười sung sướng bất giác cơn đau ức lên quằn quại. Chị ưỡn người lên giật liên hồi, đôi mắt muốn nhắm lại nhưng cố ngước nhìn ra ngoài sân. Thằng bé vẫn đang chạy vòng quanh, những đốm sáng hồng bay cao lên khoảng không như những vì sao tinh tinh tú trên dải ngân hà. Ước gì khoảnh khắc này sẽ dừng lại mãi mãi ...

***

Thằng bé hì hục đào, bới khóm khoai ngoài vườn, giọt mồ hôi lấm tấm trên má, chợt nó reo lên thích thú. - A! 3 củ, thích quá! Cậu cầm ngay chùm khoai vẫn dính dây chạy ra trước cửa khoe.- Mẹ ơi! Con đào được nhiều khoai nè, to ơi là to nhé! Nó nhìn mẹ nhưng mẹ nó vẫn nằm bất động ngủ ngon lành.

- Ơ! Mẹ vẫn ngủ à? Cậu quan sát mẹ vài giây rồi nhanh chóng mang ra rửa rồi luộc. Sau một hồi hì hục nó cũng luộc xong và bê bát khoai để gần đầu giường, hơi khoai bốc lên nghi ngút. Ngồi cạnh thấy mẹ vẫn nằm yên cậu nhẹ nhàng bóc một củ nhai nhồm nhoàm rồi chạy ra sân chơi. Nó nằm xoài trên sân chơi bắn bi một cách say sưa, mấy chốc mặt trời đã núp sau hàng cây cao vút. Có một con chim bay vòng vòng trong sân khiến nó tò mò nhưng không để tâm.

- Mẹ dậy ăn đi, khoai nguội hết rồi. Nó khẽ lay người mẹ nhưng mẹ nó vẫn nằm yên.

- Mẹ mệt lắm hả? ục...ục ...bụng cậu sôi lên vì đói. Cậu khẽ nuốt nước bọt, nhìn bát khoai thèm thuồng.- Con ăn một củ thôi nha. Cậu cười trừ rồi lấy một củ ăn ngấu nghiến cả vỏ. Ăn xong cậu vén áo lau mồm, trèo lên giường gục đầu vào người mẹ ngủ ngon lành. Trên trần nhà con chim lúc nãy đứng yên nhìn chằm chằm xuống giường.

***

Hôm sau, nó bới đào khắp vườn không còn một củ khoai nào nữa, bụng sôi lên vì đói. Liếc nhìn xung quanh thấy cây táo sai trĩu quả, lưỡng lự vài giây rồi cậu trèo lên. Nó với vội những trái táo còn non bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến. Phát hiện ở phía xa có chùm táo to chín mọng cậu reo lên sung sướng. - A! Ngon lắm đây, mẹ rất thích cho coi. Nó cố leo ra xa, nghiêng người với chùm táo, con chim hôm qua hoảng loạn bay quanh nó kêu lên sợ hãi. Rắc..rắc cành táo sắp gẫy, cậu bé cố ôm cành thật chặt kêu lên sợ hãi.- Mẹ ơi! Cứu con...Á...cành táo đứt lìa khỏi thân cây,nó chới với rơi xuống, rơi mãi, rơi mãi trong không trung rồi rơi vào trong vòng tay âm ấm. Khẽ mở mắt ra, không dám tin vào mắt mình, là mẹ, đúng là mẹ rồi, vẫn khuôn mặt này, nụ cười này đang nhìn mình, cậu òa khóc ôm chặt lấy mẹ. Người mẹ ghì chặt con vào lòng vỗ về. Hai mẹ con dắt tay nhau đi về phía chân trời đầy ánh hào quang.
ArcheAge RMT

Chị giật mình tỉnh dậy giữa đêm, một phần vì xe xóc nảy khi vừa đi qua đoạn đường xấu, phần còn lại cũng là do giấc mơ quá thật kia. Chiêm bao ấy cứ như một thói quen, quen đến nỗi nếu nó không trở về hằng đêm thì có lẽ chị cũng chẳng thể ngon giấc. Chiêm bao cho cái quá khứ xuẩn ngốc đã qua. Chị trở mình, cố gắng nhẹ nhàng để không đánh thức đứa bé đang tựa đầu vào lòng mình say giấc. Đã từng có lúc tuyệt vọng đến nỗi chị dường như muốn thả trôi mọi thứ, mặc kệ tất cả những ràng buộc để tâm hồn được ngơi nghỉ. Thế nhưng, chỉ cần nhìn đến khuôn mặt con bình yên trong giấc mơ thì chị lại không nỡ. Có lẽ, tấm lòng người mẹ nào cũng thế. Nghĩ tới đây, nước mắt chị lại không khỏi lăn dài... Với mẹ chị ngày ấy, nỗi đau có lẽ còn lớn hơn rất nhiều.

Chị nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, bước từng bước chậm chạp trên con đường vẫn còn đó biết bao kí ức ngày xưa cũ. Con bé hết nhìn đông rồi nhìn tây, đôi mắt tròn đen láy hiếu kì trước những cảnh vật lần đầu tiên được thấy. Chị đưa mắt theo cánh cò mỏng đang chao nghiêng rồi mất hút nơi cuối cánh đồng chạy dài tít tắp, nhìn từng hàng tre thẳng tắp thấp thoảng sau làn khói bếp của mấy căn nhà nhỏ. Chị đưa tay chạm vào một nhành cỏ dại bên đường vẫn còn đọng hơi sương. Và rồi, sau bao năm dài đằng đẵng, chị lại đứng giữa nơi đây, hít cho thật đầy, thật no, thật căng cái mùi khét lẹt của những cánh đồng sau mùa gặt pha lẫn mùi tanh ngai ngái của bùn. Chị chẳng thể nào ngờ có ngày cái mùi từng khiến chị khó chịu này lại làm chị nhớ đến quay quắt. Ở một nơi mà ngày ngày chỉ có khói bụi ngập trời, tiếng còi xe inh ỏi thì những buổi sáng bình yên tại cái xóm bé nhỏ này lại là điều xa xỉ. Bao nhiêu năm tuổi trẻ phí hoài để rồi giờ đây đổi lấy bao vết thương chằng chịt. Chị đã ngỡ rằng, chỉ cần rời khỏi nơi đây thì bàn chân sẽ không còn đọng phèn, bàn tay sẽ không còn những vết thương lớn nhỏ vì lưỡi liềm. Thế nhưng, đời này có ai đoán được chữ ngờ.

Trời dần hửng sáng, tiếng chân người, tiếng lọc cọc của móng trâu, tiếng trò chuyện... dần ngập tràn cả không gian. Những người đi làm đồng sớm ai cũng dành cho mẹ con chị cái nhìn hiếu kì. Trong một cái xóm nhỏ như thế này, thì chuyện của một nhà cũng thành chuyện của cả xóm, không ai là không biết mặt nhau. Vậy mà, giờ đây họ lại không nhận ra chị. Thời gian đã khiến tất cả trở nên nhạt nhòa. Câu chuyện của chị có lẽ cũng đã mất từ lâu trong nhưng lần trà dư tửu hậu của nơi đây rồi.

- Mẹ, mình đang đi đâu? – Cô bé con không thể ngăn nổi hiếu kì nữa.

Chị nhìn con rồi bế hẳn cô bé lên tay, mỉm cười nhẹ nhàng thầm thì vào tai con. Không biết chị nói gì, chỉ biết đôi mày nhỏ khẽ cau lại, cái hiểu cái không, nhưng vẫn đưa tay vòng lấy, ôm mẹ thật chặt.

Men theo con đường nhỏ vào nhà, chị đứng từ xa nhìn bóng dáng thân thương đang tất bật. Tuổi thơ của chị là những đêm khuya giật mình vẫn thấy mẹ cặm cụi bên cây đèn dầu, vá từng chiếc quần, cái áo cho hai cha con, là những buổi sớm tinh mơ mẹ lúi húi trong căn bếp nhỏ, chuẩn bị bữa sáng để ba ra đồng. Sự tất tả mà ngày ấy chị vẫn cho là đương nhiên thì hôm nay lại khiến chị nhói lòng. Hóa ra, chị đã vô tâm biết bao nhiêu.

Như có cảm giác, mẹ chị bất chợt dừng tay, đôi mắt đã chẳng còn tinh anh nheo lại, nhìn đăm đăm vào bóng dáng chị, môi thoáng mấp máy...

- Ba tụi nhỏ, ra đây, ra đây mà nhìn! – Mẹ chị hét toáng lên. Bàn tay nhăn nheo bên mạn sườn khẽ run rẩy.

- Có chuyện gì? Cái gì mà om sòm cả xóm? – Mặc dù cằn nhằn nhưng ba chị vẫn nhanh chân bước ra, đôi mày đã nhuốm hai màu sương gió cau lại khó hiểu.

- Nhanh lên...

Mẹ chị chưa dứt câu thì đôi mắt với ánh nhìn nghiêm nghị của ba đã hướng thẳng về phía chị. Chị khẽ cúi đầu, lần đầu tiên chị cảm thấy hổ thẹn chứ không phải sợ hãi trước ánh nhìn ấy. Chị bước về phía căn nhà đã hơn 10 năm xa cách...

- Ba, mẹ! – Chị chỉ thốt lên được bấy nhiêu rồi nghẹn ngào bật khóc. Trước đây, dẫu có bị đánh đến chảy máu, có bị thóa mạ đến chẳng còn là con người thì chị vẫn chưa một lần nào rơi nước mắt. Vậy mà giờ đây, chị lại nức nở, hoang mang như một đứa trẻ lạc mẹ. Dẫu giờ đây họ có rầy la, có đánh mắng thì chị vẫn cảm thấy ấm lòng. Dù sao đi chăng nữa, ở đây vẫn còn có người dành cho chị cái gọi là yêu thương, dạt dào đến nỗi có thể khơi lên nguồn cơn của hạnh phúc. Chị hối tiếc khi bản thân lại nhận ra những điều tưởng chừng như quá giản đơn ấy một cách muộn màng như vậy.

Mắt mẹ chị cũng mờ hơi sương. Dẫu có trách hờn, có tức giận đến đâu thì bà vẫn là một người mẹ, vẫn chẳng thể nào không đau lòng cho nhúm thịt mà chính mình từng sinh ra. Bà đưa tay đánh vào người chị, thật nhiều nhưng lại chẳng để lại nổi một chút đau.

- Mày thì giỏi rồi, đủ lông đủ cánh rồi. Có gan bỏ đi thì tại sao không biến cho khuất mắt tao luôn đi. Mày có cần cha, cần mẹ mày đâu. Trời ơi là trời, sao số tôi lại khổ vậy trời. Con với chả cái... - Bà đấm tay vào ngực mình rồi loạng choạng ngã hẳn xuống. Bà khóc, bà thương cho đứa con tủi phận của mình.

Ba chị nhìn cảnh ấy, rồi nhìn đứa bé chị đang bế trên tay, nét mặt bỗng dưng tái hẳn đi.

- Mày... mày... - Ông tức giận xoay người vào nhà, mặt đỏ phừng phừng.

Chị biết, rồi đây với cái tin chị không chồng mà có con này sẽ lại lần nữa khiến ba mẹ chị điêu đứng. Sống đến ngần này tuổi vậy mà chị vẫn không thể làm ba mẹ yên lòng.

Đêm, chị ngồi bên giường, nhẹ nhàng ru con ngủ. Phía nhà trên, ba chị vẫn lặng lẽ ngồi nốc từng cốc rượu trắng, thi thoảng lại hướng cái nhìn trầm ngâm vào màn đêm đen kịt ngoài cửa. Phía đối diện, dưới ánh đèn mờ ảo, mẹ chị lại cặm cụi với công việc thường ngày, thi thoảng lại đưa tay lau vội dòng nước mắt.

Kí ức lại mênh mang trôi về những ngày ấy, ngày mà chị vẫn còn là cô gái trinh nguyên, hồn nhiên trong vòng tay cha mẹ, lớn lên trong sự thương yêu của xóm làng. Chị cũng có tuổi thơ như bất kì đứa trẻ nào, có những tháng ngày thả diều, bắt bướm, có những khi hái trộm trái cây nhà hàng xóm để rồi chạy tóe khói khi bị phát hiện. Chị lớn lên, không xinh đẹp rạng rỡ nhưng lại có nét duyên đậm đà của gái quê. Rồi chị yêu, phải lòng một chàng thanh niên xóm bên mà khi ấy chị cho là đáng để chị giao phó cả cuộc đời. Bỏ ngoài tai lời thủ thỉ yêu thương của mẹ, sự trách mắng của ba và cả những câu khuyên chân thành của bạn bè, chị vẫn yêu anh ta, cuồng dại như con thiêu thân lao đầu vào lửa. Rồi chị bỏ trốn theo anh ta, với ý nghĩ khờ dại rằng, chỉ như thế, hạnh phúc của chị mới được vẹn tròn. Để rồi, những năm tháng ấy cho đến bây giờ vẫn là địa ngục trong cuộc đời chị.

- Mẹ ơi... – Tiếng thỏ thẻ của con trẻ kéo chị về với thực tại.

- Sao con?

- Con nóng! – Con bé lật người, áo ướt đẫm mồ hôi.

Chị xoay người, tìm miếng giấy nào dày dày để quạt cho con. Mẹ chị bất chợt ngẩng lên, nhìn con bé hồi lâu, khẽ thở dài rồi gọi với lên nhà trên...

- Ông sang nhà con Hương lấy một cái quạt máy mang về đây. Hồi vợ chồng nó có mang về cho mình 1 cái mà tôi mang trả lại mất rồi.

Ba chị ngồi ráng thêm chút nữa rồi xỏ dép sang nhà chị gái. Nhìn bóng lưng ba khuất dần vào đêm đen, chị chợt thấy khóe mắt cay cay. Ba mẹ chị, họ dùng cách riêng của mình để yêu thương và đùm bọc lấy hai mẹ con chị.

- Dù sao điện cũng kéo được về đây rồi, sao ba mẹ cứ dùng mãi đèn dầu vậy? Như thế có hại cho mắt lắm.

Mẹ chị chẳng ừ hử gì, cũng chẳng thèm ngẩng lên nhìn chị. Chị biết, mẹ vẫn còn giận ghê lắm. Nhưng ít ra, còn giận cũng chỉ bởi vì quá thương chị. Chờ đến khi con bé ngủ say, chị ra sau nhà gội đầu. Cả hai ngày dài mệt mỏi trên chuyến xe đò chật hẹp khiến chị mệt lả cả người. Chị xõa mãi tóc bóng mượt, đưa tay lần tìm cái gáo nhỏ múc nước.

- Không lấy ấm bồ kết thì mày gội bằng gì?

Thì ra mẹ đã theo chị ra đây, trên tay bà còn cầm theo ấm bồ kết nóng hổi.

- Chưa kịp nấu nên con định dùng dầu gội có sẵn.

- Cũng phải, chắc giờ mày cũng quên luôn cái mùi bồ kết này rồi. – Miệng thì nói thế nhưng mẹ chị vẫn rót hết nước trong ấm ra cái thau nhỏ rồi xách nước từ giếng lên đổ vào cho vừa. Chị muốn xách thay cho mẹ nhưng khổ nỗi bà lại không chịu.

Không đâu, làm sao chị có thể quên được cái hương thơm tuy nồng nhưng lại thanh khiết đến say lòng người ấy. Hay hơn cả thế, là chị nhớ dáng mẹ trong những lần giúp chị xối từng gáo nước lên mái tóc mây. Có lẽ, mẹ chị biết chị đã chịu khổ nhiều nhưng sẽ không thể nào biết được chính cái khổ ấy đã khiến chị trưởng thành hơn biết bao nhiêu.

Mẹ lại múc từng gáo nước nhỏ, xối nhẹ lên tóc chị như những ngày xưa ấy. Bàn tay mẹ thô ráp như bất cứ người phụ nữ nông dân nào nhưng lúc này đây với chị, nó lại mềm mại biết bao nhiêu. Mẹ chà nhẹ đuôi tóc, rồi gãi nhẹ vào da đầu chị. Chị khẽ khép mắt, lo sợ đây chỉ là một giấc mơ...

- Vào tắm đi, đồ để sẵn cả rồi. – Mẹ rửa tay vào nhà, để lại chị vẫn chưa hết ngỡ ngàng.

Nhìn bộ bà ba vẫn còn thơm mùi nắng mới nằm sẵn trên giá mắc, chị lại không kìm nổi nước mắt.

Chị ra sân thì thấy mẹ đang ngồi trên tấm phản trước nhà, một chân gác lên, một chân buông thõng, thẫn thờ. Chị ngồi xuống bên mẹ, ngả vào lòng bà như những ngày còn bé.

- Con xin lỗi.

Mẹ chị vẫn ngồi lặng như thế một lúc lâu rồi mới đưa tay vuốt nhẹ tóc chị. Chị biết ơn khi ba mẹ chỉ dang rộng vòng tay cưu mang chị mà không hỏi han thêm bất cứ điều gì.

- Mẹ, hay là...

- Mày dám bước ra khỏi cái nhà này nữa đi, coi tao có chặt đứt cặp cẳng mày không. – Ba chị từ nhà trong đi ra, vừa hay nghe được câu nói của chị nên nổi giận đùng đùng. Tuy chị vẫn chưa nói hết nhưng ông vẫn thừa sức để hiểu. Ông vẫn chẳng thể nào chấp nhận chuyện này, nhưng để con đi, có cha mẹ nào nỡ. Vả lại đánh kẻ chạy đi chứ ai đành đánh người chạy lại.

- Miệng đời mà, có ai ngăn được. Người nói người, tai truyền tai, nhưng rồi sống thì vẫn phải sống. Mày trốn một ngày, sao trốn được cả đời hả con? Ít ra mày vẫn còn lương tâm mà giữ lại máu mủ của mình. – Mẹ chị lại thở dài, đôi mắt buồn vẫn hướng cái nhìn đăm đăm về phía trước.

Chị nép sâu vào lòng mẹ, hít hà mùi mồ hôi nồng nồng quen thuộc, nước mắt từng giọt lăn dài. Chị khóc, thỏa thuê nhuộm màu áo mẹ bằng thứ nước mặn mòi. Chị khóc, gom hết nước mắt của hơn 10 năm tủi hờn để khóc một lần cho thỏa. Tuổi trẻ của chị là những năm tháng ngây ngô đến dại khờ, là cả một quãng thời gian dài đánh đổi bằng nước mắt để trưởng thành. Không ai muốn giữ lấy nỗi đau cho riêng mình. Người ta không sẻ chia bởi vì đơn giản không có ai nghe họ mà thôi.

"Ầu ơ ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi...

Khó đi, mẹ dắt con đi.

Con đi trường học... mẹ đi trường đời"

Mẹ chị lại cất lên lời ru thuở nào, tiếng ru man mác buồn ấy khiến lòng chị bất chợt nhẹ tênh. Bao bối rối, âu lo, thấp thỏm cũng dần trôi đi mất. Chị nhìn theo ánh mắt của mẹ, nhận thấy trong màn đêm ấy vẫn lóe lên ánh sáng lung linh mà mấy con đom đóm gom lại. Chị chợt nhận ra rằng, hạnh phúc chẳng bao giờ là cái được cho không. Muốn có hạnh phúc, phải học được cách đánh đổi. Với chị giờ đây, hạnh phúc hóa ra lại đơn giản đến vậy. Được trở về mái ấm thật sự của mình, được tự tay chăm sóc ba mẹ lúc tuổi xế chiều, được nhìn con lớn lên từng ngày cũng là một niềm hạnh phúc.

Còn nhớ ban sáng khi nghe câu trả lời "Mẹ con mình đang về với hạnh phúc" con gái chị đã nhíu chặt đôi mày khi chẳng thể nào hiểu được. Bất giác, chị có cảm giác như mình được bé lại, được một lần quẳng đi gánh âu lo trên đôi vai đã quá mỏi mệt. Chị khép mắt, dần chìm sâu vào giấc ngủ trong cơn gió thoảng mùi tanh ngai ngái của bùn, trong tiếng ru hời của mẹ...

ブレイドアンドソウル RMT

このページのトップヘ